Kể chuyện cùng mẹ Bi – Seri 3: Lần đầu tiên làm chuyện ấy!😳😳😳
Trên đời này không ai không trải qua bất kì một nỗi sợ hãi nào. Dù nỗi sợ ấy bé hoặc to lớn đến nhường nào. Và mẹ Bi cũng không ngoại lệ😊.
Sau khi sinh Bi được hai ngày, trước khi được bồng một thiên thần bé nhỏ của mẹ về nhà thì mẹ nhận được một điều không may mắn tí nào, nghe như tiếng sét chợt ré bên tai rằng mẹ Bi có một khối u trong buồng trứng. Kiến thức mẹ lúc đó không đủ hoặc vừa trải qua một cuộc vượt cạn sinh tử nên mẹ không còn đủ minh mẫn. Đã là u trong người thì không nguy hiểm nhiều cũng nguy hiểm ít. Sau khi nhận được tin của bác sĩ, mẹ lại ngồi trên chiếc xe đẩy và được cô điều dưỡng đẩy về phòng, hai hàng nước mắt cứ chảy dù mẹ đã cố kìm nén. Cô điều dưỡng bảo: mẹ đừng khóc, mới sinh không nên khóc nhưng nước mắt nó không nghe lời mẹ. Đến phòng, mắt mẹ đỏ, ba hỏi: mẹ sao vậy? Có chuyện gì không tốt à? Mẹ chỉ lắc đầu và không trả lời. Rồi đến lúc xuất viện cũng phải về, bồng con về rồi lại bận bịu với thời gian bên con, lần đầu làm mẹ bao nhiêu điều mới mẻ, lạ lẫm chưa từng trải bao giờ. Con khóc vì đói, vì không bú được vì tã ướt mà mẹ nào biết. May mà còn có ba bên cạnh. Sự bận rộn ấy cũng làm mẹ quên mất rằng mẹ có u trong người, u lành hay ác không ai biết được🧐
Rồi thời gian khó khăn cũng trôi qua, con cũng được hơn 4 tháng tuổi. Số tháng tuổi của con cũng chính là lượng thời gian cần và đủ để biết rằng u đó có tự biến mất hay không? Nhưng không, nó không biến mất mà kích thước còn tăng lên theo tháng. Bác sĩ bảo rằng mẹ nên mổ lấy u ra khỏi cơ thể, đã là u dù chưa biết là u lành hay ác nhưng tốt nhất cứ lấy nó ra. Không thể vì nỗi sợ mổ mà từ một vấn đề nhỏ xíu như vậy để nó phát triển thành to lên, đến lúc đó sẽ khó khăn hơn nhiều🫥.
Nghe lời bác sĩ mẹ đồng ý và quyết định mổ. Mẹ được khám kiểm tra đầy đủ trước khi mổ một tuần, lịch trình đã được đặt, bao nhiêu xét nghiệm đã có kết quả để tuần sau thôi là mẹ mổ rồi. Nhưng không, mẹ sợ quá, mẹ lại trì hoãn và hẹn lại cho tháng sau mổ. “Mổ” chỉ là một động từ rất nhỏ và rất nhẹ nhàng nhưng đối với mẹ thì ôi ôi sợ lắm sợ quá😱.
Một tháng trì hoãn thì không có ngày nào là mẹ không nghĩ đến cái u này. Dường như nó chiếm hết thời gian của mẹ. Nhưng may lắm con à, may là mẹ biết đến công việc digital business sớm, điều đầu tiên mẹ nhận được từ công việc này chưa kể đến nguồn thu nhập, chính là mindset-tư duy và suy nghĩ của mẹ thay đổi một cách ngoạn mục 360 độ, mẹ luôn luôn trong trạng thái vui vẻ, yêu đời và tích cực. Mẹ cảm thấy cuộc đời thật ý nghĩa, hạnh phúc làm sao, có biết bao nhiêu điều cần phải học hỏi và trải nghiệm. Đâu đó ngoài kia còn có nhiều người khó khăn hơn mình, background của họ thấp hơn mình nhiều và nỗi sợ họ phải trải qua còn ghê gớm hơn mình gấp trăm ngàn lần, thì việc nhỏ này mẹ cũng sẽ mạnh mẽ trải qua một cách nhẹ nhàng🏋️‍♀️🏋️‍♀️🏋️‍♀️.
Và rồi, ngày 20/6/2023 cũng đến ngày mẹ trải qua cuộc mổ. Lịch mổ của mẹ lúc 9:30am nhưng bác sĩ mổ chính của mẹ có một ca cấp cứu gấp nên mẹ được rời lại thành 11:30am. Đúng 11am mẹ được đưa vào phòng mổ, phòng mổ nó to làm sao, sáng bóng và hiện đại làm sao, nó rộng lắm và cái gì nó cũng to, máy móc và thiết bị to đùng, các thiết bị và dây thì nhiều lắm mẹ không đếm hết được. Chỉ có cái giường mẹ nằm là nó nhỏ thôi con ạ. Mẹ nằm trên giường, xung quanh mẹ nào là bác sĩ chính gây mê, bác này dễ thương thân thiện và giọng nói rất nhân từ phúc hậu lắm, dù mẹ không thấy được mặt bác ấy; nào là các bác sĩ phụ và các cô chú phụ mổ; nhưng mẹ vẫn chưa thấy nhân vật chính xuất hiện là bác sĩ mổ chính cho mẹ cũng là bác sĩ đỡ đẻ của mẹ con mình đó 👨‍⚕️👨‍⚕️👨‍⚕️
Mẹ bắt đầu luyên thuyên, mẹ nói trên trời dưới đất, mẹ cũng không biết tại sao mẹ có nhiều câu chuyện để kể như vậy, mẹ còn đếm luôn cả số lần mẹ đi gặp bác sĩ gây mê, mẹ bảo 3 lần nhưng bác ấy bảo mẹ liệt kê, ôi sao tới 5 lần lận, và những câu chuyện con được ra đời như thế nào. Người ta nói: nói nhiều trước khi mổ cũng là một biện pháp vượt qua nỗi sợ. Đang mải nói nói, kể kể, bác sĩ chính xuất hiện và lúc này mẹ cũng đang rơi vào trạng thái hơi đau, nhức đầu và cơ thể mẹ tê lắm. Bác bảo: Yến ơi, sợ không sợ không? Thôi ngủ nào ngủ nào Yến ơi. Nhưng mẹ chưa chịu ngủ, mẹ lại nhiều chuyện hỏi: bác Linh ạ? Bác bảo không phải: mẹ đâu tin, mẹ cố mở mắt ra và xác định đúng là bác thế là mẹ chìm vào giấc ngủ và không biết gì nữa. Lúc này mẹ có một niềm tin vô cùng mãnh liệt là tin vào bác sĩ. Mẹ ngủ một giấc rất ngon lành🛌.
⏰12:30-13:00pm mẹ vẫn còn mê man nhưng vẫn không quên nhờ bác sĩ gọi cho ba con báo bình an. Mẹ đọc số điện thoại của ba nhưng lại đọc ngược số, bình thường mẹ cũng hay đọc ngược nhưng không biết tại sao mẹ lại đủ tỉnh táo để đọc lại và đúng số ba.
⏰14:30pm mẹ được đưa trở về phòng trong tình trạng tỉnh táo tuy có hơi đau một xíu tại vết mổ nhưng mọi việc điều suôn sẻ con à. Mẹ được bác sĩ và các cô điều dưỡng chăm sóc rất chu đáo và tận tình. Khi mẹ cần giúp đỡ, các cô chú ấy luôn luôn có mặt một cách nhanh nhất. Không những thế, mẹ còn được làm việc mẹ yêu thích digital business👩‍💻, mẹ chỉ cần nằm viện, khách hàng và công việc của mẹ đã được hệ thống tự động vận hành một cách trơn tru và hiệu quả. Mẹ chỉ nằm dưỡng bệnh và nhận các tin nhắn: “Bạn có khách hàng tiềm năng, bạn có khách hàng tiềm năng”. Điều đó làm mẹ tò mò quá không thể kìm chế được việc phải mở máy tính lên và xem xem thế nào. Ôi yêu công việc này quá!💜
Bài học mẹ nhận ra: không có một nỗi sợ hãi nào mà chúng ta không thể vượt qua được, đủ mạnh mẽ, đủ Big Why – lý do to lớn rồi cũng sẽ vượt qua được hết thôi con à. Trải nghiệm dạy ta lớn, hãy nhớ con nhé! Yêu con 💕💕💕
P/S: Xin chân thành cảm ơn đội ngũ bác sĩ và các cô chú điều dưỡng bệnh viện AIH, đặc biệt cảm ơn bác Linh nhiều ạ. Cảm ơn cảm ơn cảm ơn. Và đó là u lành ạ. Một kết thúc có hậu ☘️☘️☘️

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *