Kể chuyện cùng mẹ Bi – Seri✌️: Trekking Đầm Môn – Điểm Cực Đông ⛰️🌊
Đó là 1 ngày đẹp trời cuối năm 2019, với lời rủ rê của thằng em: “đi phượt chị ơi?”, “ok quất thôi”. Thế là hai chị em cùng bắt xe đi xuống Nha Trang để tập trung cùng hai bạn nữa và rồi hai chiếc xe máy với 4 người xuất phát bắt đầu cuộc hành trình cực kì thú vị, ấn tượng, đáng nhớ và là một cuộc hành trình để đời từ đây và chắc chắn một điều sẽ không bao giờ được trải nghiệm lại 📙🧷
Điều trải nghiệm đầu tiên là băng rừng với tốc độ đường trường bằng xe bán tải. Cảm giác được tung lên rồi lại rớt xuống rồi lại tung lên rớt xuống không biết bao nhiêu lần giống như khi bạn đạt được huy chương vàng của giải “Đường lên đỉnh vinh quang”. Con đường để băng rừng cực kì nhỏ và quanh co chỉ đủ cho một chiếc xe bán tải hướng đi một chiều thẳng tiến và không có điểm dừng, hai bên là cây cối um tùm quẹt vào mặt, đánh vào đầu bạn với những nụ cười sảng khoái và thích thú vì không có sự lựa chọn. Bọn mình chỉ biết tay thì bám vào thành xe, chân thì tìm điểm tựa và mông phải tìm điểm chạm. Cái gì bắt, nắm, chụp được là phải chớp ngay không có một giây để suy nghĩ. Giờ nghĩ lại cảm giác vừa sợ, vừa thích thú, vừa sảng khoái làm sao! Cuối cùng, điểm đầu tiên đã đến. Đi bộ thêm một đoạn, là một bờ biển hoang sơ, vắng vẻ và yên bình, bọn mình là người đầu tiên đặt chân đến nơi này trước khi nó được khai thác là điểm đến du lịch. Sau bữa trưa đạm bạc mà cực kì là ngon miệng với những củ khoai lang và vài cốc trà. Chúng mình lại tiếp tục cuộc hành trình đầy bất ngờ và từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác một lần nữa 🌴🌳🐇🦌🐰
Lần này, lại là chiếc xe bán tải 🛻🛻🛻ấy và bao nhiêu con người ấy vượt ra khỏi rừng để qua sa mạc. Cảm giác ngồi xe băng rừng nó khác hoàn toàn băng qua sa mạc. Bao nhiêu là bụi cát bay lên tung tóe tỉ lệ thuận với tốc độ xe chạy, tốc độ chạy trên sa mạc phải nhanh hơn, quyết liệt hơn băng rừng để tránh hạn chế bị lún bánh xe. Đến nửa đường, xe buộc dừng lại để bọn mình phải tự trèo lên các ngọn núi, từ mang giày vác balo đến chân đất xách dép và cùng nắm tay kéo nhau để vượt qua được hết ngọn núi cát này đến ngọn núi cát khác với cái nắng chang chang giữa trưa. Và rồi cùng đến điểm dừng nghỉ ngơi qua đêm, đó là lều trại của các anh dân phòng canh gác ngoài biển. Nơi đây, bọn mình được trải nghiệm đủ cung bậc cảm xúc, cùng nhau chuẩn bị đồ ăn, cùng nhau nấu ăn, cùng nhau kể chuyện và hát hò say sưa với tiếng sóng biển đập bạch bạch và tiếng gió biển xào xạc cùng với vị mặn của biển. Những câu chuyện đậm chất người lính canh gác biển được kể từ các anh nghe nó chất phát và thật thà làm sao. Con người ta càng đơn giản càng hạnh phúc. 🏜️👩‍🚒
Buổi tiệc nào rồi cũng phải tàn, hành trình nào cũng phải trải qua để đạt được đích đến. Thế là với những lời chào tạm biệt đến các anh. Bốn người tụi em tiếp tục đây, và lần này là vượt biển. Nghe đã cảm thấy rất là phấn khích rồi. Nhưng nó hơi gian nan một xíu, không có việc làm thành công nào không trải qua sự khó khăn và vất vả ban đầu. Để leo lên được con tàu biển ngoài kia thì cần có thúng, loại có thể vào được đất liền để trở mình ra xa biển và trèo lên được con tàu kia để đến điểm cuối của cuộc hành trình này là nhảy đá. Với sự trợ giúp của ba bạn nam và sự cố gắng không ngừng nghỉ của một cô gái chỉ cao 1m55 cuối cùng cũng trèo lên được chiếc tàu biển khá là to và cao kia. Rồi con tàu đưa chúng mình ra khơi giữa biển, mình thì ngồi trên mũi tàu trên những mảng lưới xanh để đánh bắt cá, cái mùi tanh tanh của cá, mùi mặn mặn của biển làm mình thấu cảm được cảm giác cực khổ, bán mặt cho biển và bán mạng cho trời của ba và các anh trai mình đã mưu sinh nuôi nấng mình để mình thật sự rất may mắn có được công việc tuyệt vời như ngày hôm nay ⛵️⛴️🛳️⚓️
Bắt đầu của điểm hành trình cuối cùng đã đến, tàu khá to nên không thể tiếp cận được các mỏm đá, phải trèo từ tàu xuống thúng rồi lại từ thúng nhảy đến mỏm đá. Từng người từng người một cũng hoàn thành một cách mĩ mãn, nhưng đến mình, một tiếng “tủm” to đùng, ủa chuyện gì xảy ra vậy? Thế là “người bạn đồng hành” của mình đang trôi dạt ngoài kia. Ôi cái điện thoại thân yêu của tôi, bao nhiêu khoảnh khắc và hình ảnh đẹp của tôi. Thật may, thật may, bạn ấy được bảo đảm an toàn nhờ có sự bảo hộ từ lớp bao bọc cẩn thận bên ngoài 🪨🪨🪨
Và rồi đích đến đang đợi, chúng tôi cùng nhau tiến về phía trước, lúc thì đi bộ, lúc thì phải nhảy lên các mỏm đá vì không cách nào bước qua được, lúc thì chui qua các hang hẹp bằng đá rồi lại người trước nắm tay người sau để hỗ trợ vượt qua những mỏm đá khá là nguy hiểm; hết dãy đá nhỏ đến dãy đá to, hết những mỏm đá bằng phẳng đến những mỏm đá trơn trượt đóng rong rêu, chúng tôi cũng đã vượt qua và đích đến đang ở phía trên “Đầm Môn – Điểm Cực Đông” nó đang nằm ở giữa biển cách mỏm đá khá xa và nguy hiểm. Để lên được đó, bạn phải trèo thang bằng dây thừng ở giữa biển mà xung quanh là sóng đập ầm ầm vào ngọn đá cao trót vót đó. Lá gan của mình chỉ bằng con chuột thế là mình đã bỏ cuộc tại đây và cũng là điều mình hối hận nhất đến bây giờ với câu hỏi: “Tại sao mình lại để nỗi sợ hãi lấn chiếm toàn bộ tâm trí mình lúc đó và bây giờ nó là điều mình tiếc nuối trong cuộc đời này”. Bạn đồng hình của mình hết người này đến người khác ai ai cũng vượt qua nỗi sợ hãi bên trong họ và đã đạt được mục tiêu cuối cùng của hành trình với những nụ cười thật tươi, sự phấn khởi phấn khích và ăn mừng chiến thắng chính bản thân họ một cách không từ ngữ nào diễn tả được. Mình đã thua chính bản thân mình tại thời điểm đó 😔😔😔
P/S: Một kết thúc không có hậu và bài học rút ra: Đừng để nỗi sợ hãi dẫm chết bạn trong khi bạn tài giỏi hơn nhiều. Hãyluôn luôn nghĩ rằng: Bạn sẽ làm được và chắc chắn sẽ làm được.
I CAN DO IT 💪💪💪

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *